Hiển thị các bài đăng có nhãn suy ngam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn suy ngam. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

Xin đừng giết chết tuổi thanh xuân!

Đừng giết chết tuổi thanh xuân. Thời gian chẳng có đâu dài lâu mà lãng phí, tuổi trẻ duy nhất trong đời, kiêu hãnh mà ngẩng đầu bước thật chậm rãi, từ từ tận hưởng. Hạnh phúc có đâu đó xa xôi…
18 tuổi, chúng ta nói về tuổi thanh xuân như là một khái niệm quá mơ hồ. Khi chúng ta còn quá trẻ để lo lắng về thời gian và sự chảy trôi của cuộc đời, chúng ta cứ sống phung phí vào những lần chạy trốn vì hèn nhát, vào những nỗi cô đơn thế hệ chẳng biết đến khi nào mới thoát được ra.

Thế nhưng khi 23 tuổi, chúng ta bắt đầu hiểu, thanh xuân là cái kho báu quý giá nhất mình đã từng sở hữu, và bỏ qua nó, lãng phí bằng ti tỉ lý do nực cười. Khi ấy muốn quay lại để tận hưởng cũng chẳng thể, bởi vì, muộn mất rồi!

Đừng trốn chạy bất cứ điều gì khi tuổi thanh xuân bắt chúng ta phải đương đầu, đừng bó trái tim mình hẹp lại khỏi yêu thương, đừng u uất trong một góc nhỏ hẹp để oán hận thế giới, oán hận ai đó làm mình tổn thương, đổ tội cho sự khắc nghiệt của cuộc sống. Chẳng ai có một cuộc sống dễ dàng, ai cũng phải trải qua thời gian trưởng thành khắc nghiệt, để rồi từ đó mới vững bước trên cuộc đời biến động, đón nhận biến cố và thử thách mà không nao lòng, chứng kiến sự thay đổi của tình người mà không suy sụp hay tổn thương.
Xin đừng giết chết tuổi thanh xuân!
Thật ra, cứ đến độ tuổi lưng chừng lớn, khi ký ức còn chưa mặn mà với việc dịch chuyển và quên đi, khi vết thương và nỗi đau vẫn là cái gì đó quá oan uổng, khi sự từ biệt và chia ly giật lùi cùng sự đổ vỡ, đôi lúc chúng ta muốn từ bỏ, và nhiều khi muốn buông tay thả trôi chính bản thân mình.

Kỳ thực thanh xuân là điều vô cùng phức tạp, đó chính là cuộc chạy đua giữa những phút chập chờn, chông chênh giữa biển cả cuộc đời. Khi mà chúng ta còn chưa biết mình sai hay đúng, khi thì ngông cuồng, ngạo mạn, khi thì hèn nhát muốn trốn chạy, chúng ta chỉ có thể vùi lấp bản thân vì những nỗi sợ hãi vô hình, lay lắt qua những tháng ngày ngửa mặt than buồn khổ, nỗi buồn cứ đến nhiều, cảm giác bất an lớn dần lên, còn thanh xuân trước mắt thì bỏ ngỏ. Có ai sống qua được hết những nỗi buồn?

Chi bằng hãy giải thoát cho chính mình!

Hãy giải thoát cho thanh xuân khỏi những sự tự ti của chính mình, của những tâm tư sáo rỗng bào mòn khát vọng sống. Hãy đi khi còn có thể, hãy đặt chân đến những nơi xa lắc xa lơ để cảm nhận cuộc sống muôn hình vạn trạng, để tìm ra khát khao đứng dưới đất trời dài rộng khi đặt chân đến những miền đất mới, và đừng quên chúng ta còn trẻ, vì còn trẻ nên có thể bạt mạng sống theo hoài bão dù chỉ là mộng tưởng.

Quan trọng là, đừng giết chết tuổi thanh xuân, thời gian chẳng có đâu dài lâu mà lãng phí, tuổi trẻ duy nhất trong đời, kiêu hãnh mà ngẩng đầu bước thật chậm rãi, từ từ tận hưởng. Hạnh phúc có đâu đó xa xôi…

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

11 bài học cuộc sống trường đại học không dạy bạn

Trường đời dạy cho bạn nhiều điều hơn bất cứ trường đại học nào mang lại. Cuộc sống không hề màu hồng như khi bạn còn là sinh viên, cũng không dễ dàng như bạn nghĩ.

Trường đại học là nơi chúng ta phải đối mặt với những khó khăn của người mới bắt đầu, cũng là nơi tìm thấy bạn bè tốt. Điều tuyệt vời nhất khi học đại học là ta nhận ra mình là ai. Chúng ta được quyền lựa chọn hệ tư tưởng và nhận thức về cuộc sống. Tuy nhiên, vẫn có 11 bài học sau mà trường đại học không dạy bạn:
1. Các kiến thức trong khóa học và lớp học có thể không được sử dụng nhiều
Những nhân viên văn phòng bên cạnh có thể không tham gia những khóa học mà bạn đã học. Hai người thuộc nền tảng học vấn khác nhau, nhưng hai bạn vẫn được tôn trọng và kiếm được số tiền như nhau. Sẽ không ai hỏi lại xem bạn đã học gì trong trường đại học, nhưng bạn phải dùng những kiến thức và trải nghiệm đó để hoàn thành những nhiệm vụ được giao. Những năm tháng học đại học đã trôi qua, bây giờ cuộc sống nằm ngoài bài giảng và giáo trình.

2. Trong cuộc sống, tài năng mới là quan trọng
Cấp trên của bạn có thể trẻ hơn bạn, tuy nhiên bạn sẽ phải gọi người ấy là “sếp”. Trong trường đại học, một sinh viên khóa dưới có thể già hơn bạn nhưng vẫn tôn trọng bạn, vì bạn là sinh viên khóa trên. Trong cuộc sống thực, sự tôn trọng dựa trên thực tài.

3. Nghệ thuật giao tiếp
Bạn có thể đã học các khóa phát triển nhân cách ở trường đại học nhưng trong cuộc sống bạn sẽ nhận ra tầm quan trọng của giao tiếp tốt. Bạn có thể cần phải cầu hôn một cô gái, muốn xin tăng lương, hoặc muốn thảo luận vấn đề nào đó với hàng xóm. Kỹ năng giao tiếp có thể quyết định thành bại trong cuộc sống.

4. Làm thế nào để đánh giá đúng một con người
Ở trường đại học một người có thể là bạn hoặc kẻ thù của bạn, nhưng trong cuộc sống bạn không thể đoán định mối quan hệ giữa hai người là gì. Một người bạn tốt trong văn phòng cũng có thể làm mất cơ hội thăng tiến của bạn.Vì vậy, bạn phải học cách xác định các đặc điểm của những người xung quanh. Hành động có thể mâu thuẫn với lời nói.

5. Bạn phải xem lại chính mình, những gì bạn nói, cách bạn nói và nói với ai
Ở trường đại học bạn có thể tranh cãi với bạn bè hôm nay, ngày mai lại thân thiện bên người ấy. Nhưng trong cuộc sống đó là một câu chuyện khác. Ở trường đại học bạn bè và những người khác hiểu bạn qua lời nói, nhưng trong cuộc sống mọi người sẽ hiểu bạn theo nhận thức của họ chứ không phải qua mỗi lời bạn thốt ra.

6. Mạng lưới mối quan hệ luôn giúp ích cho bạn
Ở trường đại học bạn bè là cả thế giới của bạn. Nhưng trong cuộc sống, bạn không thể tồn tại mà không cần đến mạng lưới mối quan hệ. Bạn cần giới thiệu việc làm, một ngôi nhà mới, gây dựng một doanh nghiệp, thành lập nhóm các nhà hoạt động xã hội... Điều này có nghĩa là bạn cần quan hệ tốt với mọi người.

7. Tiết kiệm tiền không phải là dễ dàng
Bạn muốn tận hưởng và khám phá cuộc sống, bạn muốn ở tầm cao 900 m trên bầu trời. Bạn muốn thưởng thức rượu vang đỏ trong một vườn nho, hay trải nghiệm lặn biển với san hô và sinh vật biển. Để đến với bất kỳ cuộc phiêu lưu nào, bạn cần tiết kiệm tiền, mà tiết kiệm tiền không phải là chuyện dễ dàng. Tiền lương của bạn hàng tháng sẽ phải trang trải rất nhiều thứ như mua thức ăn, quần áo, trả tiền hóa đơn, đến thăm cha mẹ... Và bạn sẽ nhận thấy rất ít tiền sẽ còn sót lại để tiết kiệm cho sau này.

8. Trong các mối quan hệ, hành động nói lên tất cả
Khi còn học đại học, một tình yêu lãng mạn được thể hiện bằng những lời hứa ngọt ngào. Nhưng trong cuộc sống thực, hành động mới nói lên tất cả. Bạn nhìn vào một người; bạn quan sát hành động của anh/cô ấy và nhận thấy anh/cô ấy là người như thế nào. Vì vậy, hãy cẩn thận trong những từ ngữ mà bạn sử dụng, cũng như hành động, cử chỉ của bạn.

9. Sai lầm cũng được, miễn là không lặp lại
Mỗi sai lầm cho phép bạn học được một điều gì đó. Sai lầm để lại cho bạn một bài học. Thành công chỉ đến khi bạn có những sai lầm khác nhau, mỗi lần như vậy, bạn sẽ có được một bài học mới. Ở trường đại học, bạn có thể nhiều lần hỏi những câu hỏi ngớ ngẩn với giảng viên, nhưng trong cuộc sống nếu bạn hỏi cùng một câu hỏi hay mắc phải sai lầm tương tự lặp đi lặp lại, thì bạn sẽ bị dán mác “ngớ ngẩn”.

10. Điều quan trọng là bạn tiếp tục tiến lên phía trước. Cuộc sống là một cuộc hành trình, không phải là một điểm đếnThời học phổ thông, bạn chỉ muốn điểm cao. Khi bạn vào đại học, bạn muốn được nổi tiếng. Khi bạn có công việc, mục tiêu tiếp theo là làm việc để được thăng chức. Sau khi được thăng bạn muốn có một kỳ nghỉ với gia đình, và cứ tiếp tục như vậy. Cuộc sống luôn chuyển động và từng phút giây trôi qua, bạn phải có những kỳ vọng và khát vọng mới. Vì vậy, hãy nghĩ đến những niềm vui nho nhỏ và tiếp tục tiến lên phía trước.

11. Mọi người đều rất bận rộn, vì vậy bạn cần chăm sóc bản thân
Mọi người xung quanh bạn đang bận rộn trong cuộc chiến của riêng mình. Ngay cả đứa trẻ 5 tuổi cũng có những thử thách và nhiệm vụ của riêng mình. Vì vậy, hãy học cách tự chăm sóc bản thân. Bạn cần phải yêu thương và chăm sóc cho người mà bạn nhìn thấy trong gương vì những năm tháng đại học kết thúc rồi và bạn bè của bạn đã không còn ở đó nữa.
(theo lifehack)

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

18 điều mà người Mỹ ngưỡng mộ người Việt Nam

Tôi ngưỡng mộ sự kiên nhẫn của mọi người trong lúc ùn tắc giao thông. Nếu là dân Mỹ như tôi, hẳn họ sẽ không ngớt chửi rủa và rên rỉ…
Trên trang cá nhân mang tên “Saigon in a cup”, một người gốc Việt sinh sống tại Mỹ từ năm lên 3 tuổi đã chia sẻ “18 điều ngưỡng mộ” về con người Việt Nam trong chuyến về thăm quê hương sau gần 4 thập niên định cư nơi xứ người.
Xin được trích nguyên văn 18 điều này:
1. Tôi ngưỡng mộ sự cần cù chăm chỉ của người Việt Nam. Nhiều người làm việc cật lực từ 6 giờ sáng đến nửa đêm hàng ngày, dù thành quả chỉ là một vài USD.

2. Tôi ngưỡng mộ sự bẽn lẽn và ngây thơ như trẻ con của nhiều thanh niên. Các chàng trai và cô gái trong lứa tuổi 20 tán tỉnh và đùa cợt với nhau theo cách mà bạn không bao giờ nhìn thấy ở Mỹ nữa. Người ta mất thời gian để tìm hiểu nhau hơn và có thể hẹn hò nhiều tháng trước khi có một mối quan hệ yêu đương chính thức.
3. Tôi ngưỡng mộ việc người Việt Nam có thể ăn một loại trái cây bốc mùi khủng khiếp như sầu riêng. Đối với tôi, nó có mùi như thuốc đắng trộn với… nước đái mèo.
4. Tôi ngưỡng mộ việc rất nhiều người dân ở đây có thể mặc chiếc áo khoác dày cộp khi trời nóng 35 độ C và nói rằng đó là cách làm “mát”. Rõ ràng nó không mát theo cách thông thường mà người Mỹ hiểu, nhưng có lẽ nó làm họ dễ chịu hơn là bị mặt trời đốt cháy.
5. Tôi ngưỡng mộ cách những người đàn ông say xỉn và nằm lăn quay trên phố. Điều này tốt hơn là nửa tỉnh nửa say và đâm phải ai đó bằng chiếc xe của mình.
6. Tôi ngưỡng mộ sự kiên nhẫn của mọi người trong sự ùn tắc giao thông. Nếu là dân Mỹ như tôi, hẳn họ sẽ không ngớt chửi rủa và rên rỉ khi ngồi trong một chiếc xe máy lạnh mát mẻ của mình.
7. Tôi ngưỡng mộ cách các bậc cha mẹ ở Việt Nam chăm chút các đứa trẻ của mình. Họ nói chuyện và chơi với con của họ liên tục và chạy sau lũ trẻ để đảm bảo rằng chúng không bị ngã. Ở Mỹ, hầu hết các bậc cha mẹ dường như không mấy vồ vập khi thấy đứa trẻ của mình sau một ngày dài làm việc.
8. Tôi ngưỡng mộ cách người dân hành xử trong các vụ va chạm giao thông. Họ có thể bị ngã, nhưng vẫn bỏ qua cho nhau và ngồi lên xe đi tiếp, không gọi cảnh sát và nhờ luật sư kiện tụng như ở Mỹ.
9. Tôi ngưỡng mộ cách người Việt Nam có thể có vẻ ngủ bất cứ nơi nào. Đàn ông thường xuyên ngủ trên xe máy hoặc trên mặt đất, trẻ nhỏ thì ngủ khi ngồi giữa bố mẹ trên xe máy, và tất cả mọi người đều có thể ngủ trên chiếc xe buýt xóc như rang ngô trên chuyến đi Gia Lai, ngoại trừ tôi.
10. Tôi đặc biệt ngưỡng mộ những người phụ nữ ở Việt Nam. Họ có thể làm những công việc khó khăn và kéo dài, nhưng vẫn mong muốn được tự tay chăm sóc những đứa trẻ và chuẩn bị các bữa ăn gia đình.
11. Tôi ngưỡng mộ cách mọi người có thể “ngồi xổm kiểu châu Á” trong nhiều giờ. Tôi đã thử ngồi như vậy một vài phút, và nó đã làm lưng tôi tê liệt.
12. Tôi ngưỡng mộ người Việt Nam vì họ có thể ngủ bất kể xung quanh ồn như thế nào. Đó có thể là tiếng ồn của xe cộ, các công trình xây dựng hang tiếng nhạc từ phòng karaoke nào đó.
13. Tôi thậm chí còn ngưỡng mộ những con chó ở Việt Nam. Chúng chắc chắn là một trong những động vật thông minh và bền bỉ nhất trên thế giới. Những chú chó ở Việt Nam tránh ô tô và xe máy rất giỏi, đồng thời cũng phải đủ khôn ngoan để không bị biến thành bữa ăn của ai đó.
14. Tôi ngưỡng mộ đức tin đặc biệt của của những người tham gia giao thông. Nó giống như việc các tín đồ Do Thái băng qua Hồng Hải nhờ vào phép màu của nhà tiên tri Moses.
15. Tôi ngưỡng mộ việc những đứa trẻ và người già đi bán vé số thay vì chỉ đi ăn xin. Tôi luôn luôn cố gắng giúp đỡ họ bất cứ khi nào có thể.
16. Tôi ngưỡng mộ việc những người đi xe máy có thể chở nhiều đồ hơn khối lượng mà tôi chở được trên chiếc xe tải nhỏ của mình.

17. Tôi ngưỡng mộ sự dũng cảm của những đứa trẻ đi bộ và đi xe đạp trên đường phố trong giờ cao điểm. Chúng di chuyển bình thản như thể chẳng có chiếc xe nào xung quanh cả.

18. Trên hết, tôi ngưỡng mộ tình yêu và sự kính trọng mà người Việt Nam dành cho người thân, tổ tiên và bạn bè. Hầu hết các gia đình sẽ cầu nguyện, thắp hương và dâng cúng không chỉ cho ông bà cha mẹ đã mất của mình mà cả các thế hệ trước đó và thậm chí là cả các mối quan hệ xa xôi. Tôi đã thấy người thân đi xa hàng trăm dặm chỉ để tỏ lòng tôn kính với ông bác quá cố của tôi trong dịp Tết. Con cái có thể thay mặt cha mẹ đến và tỏ lòng tôn kính với những người mà họ chưa bao giờ gặp trong đời. Đây chỉ là danh sách của tôi bây giờ. Tôi chắc chắn rằng còn rất nhiều điều khác để những người ở nước khác ngưỡng mộ về người Việt Nam.

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

Sự khác biệt giữa lúc yêu và khi đã cưới của các cặp đôi

Bạn có muốn biết sự khác biệt trong cách hành xử của mình và người mình yêu thương lúc đang yêu và khi đã cưới? Hãy cùng so sánh sự tương quan để xem liệu cặp đôi của mình có như vậy không nhé!

Khi yêu nhau, ai cũng muốn làm đẹp nhau lên trong mắt nhau. Vì thế, cả hai người đều giữ ý giữ tứ trở nên ngọt ngào và hoàn hảo trong mắt nhau. Cuộc sống lúc ấy thật đẹp như không hề có nỗi lo của cơm áo gạo tiền thường nhật.
Nhưng khi đã kết hôn, hàng ngày phải cùng nhau đối mặt với bao tật xấu của nhau cũng như chuyện "cơm áo" thường nhật, tự bao giờ họ trở nên sỗ sàng, thậm chí thô lỗ trong lời ăn tiếng nói với nhau mà có thể chính bản thân họ không ý thức được sự thay đổi này.
Hãy cùng xem những thay đổi lớn giữa lúc yêu và khi đã cưới của các cặp đôi nhé. Nếu vợ chồng bạn cũng đang ở trong tình trạng báo động này thì đó là lúc 2 bạn cần phải nhìn lại cách ứng xử của mình với nửa kia để điều chỉnh chính bản thân. Nếu không, một ngày không xa chính những thay đổi này sẽ khiến tình yêu và cuộc hôn nhân của bạn trở nên nhàm chán.

  Khi đang yêu, các cặp đôi thường dồn toàn tâm toàn ý để lắng nghe, chia sẻ những vấn đề mà đối phương nói với mình. Còn khi đã cưới nhau mọi lời nói của nửa kia thường được nghe theo kiểu "nghe ở tai này và lọt qua tai kia" và ậm ờ cho xong.


  Khi còn yêu, đa phần cánh đàn ông thường muốn tỏ vẻ ga lăng, lịch sự khi nhận thanh toán những khoản chi phí cho mỗi cuộc hẹn hò... Còn khi đã cưới thì việc ghi điểm với đối phương không còn quan trọng.


  Lúc đang yêu các chàng trai thường rất thích âu yếm bạn gái của mình. Nhưng khi đã cưới, gần như những cử chỉ âu yếm, vuốt ve chỉ còn trong dĩ vãng!


  Lúc đang yêu, các cặp đôi thường vẫn tỏ ra tế nhị, lịch sự, thậm chí là vẫn giữ kẽ với nhau. Thế nhưng khi đã kết hôn, họ không ngại ngần bộc lộ tất cả những "thói hư, tật xấu".


  Khi yêu nhau, các cặp đôi luôn gắng sức mình để chiều chuộng theo ước muốn, sở thích của người mình yêu. Thế nhưng khi đã cưới tất cả những điều trước kia họ có thể chiều được đối phương thì giờ đều trở thành "vớ vẩn".


  Khi đang yêu, các cặp đôi thường nhớ chi tiết về các ngày kỉ niệm giữa hai người và thường tặng cho nhau những món quà để tạo sự bất ngờ. Còn khi đã cưới thường thì chỉ có các quý bà hi vọng, chờ đợi chồng dành cho mình sự bất ngờ nào đó. Thế nhưng cuối cùng họ phải thất vọng vì đến ngày sinh nhật của vợ họ cũng quên chứ đừng nói đến ngày kỉ niệm.

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

VÀO ĐỜI

Bài chia sẻ rất hay của Chủ tịch của Trường Việt Mỹ. Đặc biệt hữu ích cho các bạn trẻ bắt đầu vào đời.

Tôi rất hân hạnh được có mặt trong buổi lễ tốt nghiệp ngày hôm nay của các bạn, những cựu sinh viên yêu quý của trường Cao đẳng Nghề Việt Mỹ. Trong ngày vui này, tôi muốn chia sẻ với các bạn 3 điều với tư cách là một người bạn. Chỉ có 3 điều thôi, không có gì là lớn lao.

vao-doi

Điều thứ nhất là về sự thất bại.

Tôi tự cho mình là một người dám chấp nhận thất bại. Thất bại đầu đời của tôi là trong năm đầu Đại học. Tôi vào học Đại học Quốc Gia HN năm 1995 và đặt mục tiêu phải lấy được hỏng bổng để đi Úc học ngay trong năm đầu tiên. Để làm được việc đó, tôi phải đứng đầu trường về thành tích học tập. Kết quả học tập của tôi năm đó đứng đầu trường. Nhưng đáng tiếc là chương trình học bổng của Úc mà tôi nhắm tới năm đó kết thúc. Giấc mơ không thành, tôi đã khóc nhiều ngày, nhưng tôi không bỏ cuộc.

Khi tốt nghiệp Đại học, tôi cũng tốt nghiệp đứng đầu khoá. Tôi được trường Đại học Quốc Gia Hà Nội giữ lại làm giảng viên. Thế nhưng mức lương khi đó chỉ có 400 nghìn Đồng mỗi tháng, đủ cho tôi uống café và ăn sáng vài ngày. Tôi nộp hồ sơ xin việc ở nhiều nơi, và trong suốt 6 tháng trời, tôi chỉ nhận được hết cái lắc đầu này tới cái lắc đầu khác. Lại một thất bại nữa.

Sự thất bại trong việc tìm việc làm tốt và lương cao khiến tôi nhận ra tôi cần phải làm tốt hơn nữa. Tôi đã dành một năm tự học và xin học bổng. Thời kỳ này áp lực lớn tới mức tóc trên đầu tôi rụng từng mảng. Tôi cao 1m74, và khi đó tôi chỉ nặng hơn 50 kg đôi chút. Nhưng nỗ lực của tôi cuối cùng không uổng. Tôi được nhận học bổng của viện Harvard Yenching tại trường Đại học Harvard và được nhận vào học tại Đại học Tổng hợp Texas tại Austin. Năm 24 tuổi, tôi bắt đầu qua Mỹ học tiến sĩ Kinh tế.

Gần 6 năm học tiến sĩ là một thời kỳ gian khổ, đặc biệt là trong giai đoạn làm luận án. Các thất bại liên tiếp trong nghiên cứu và áp lực phải thành công để tốt nghiệp là đặc biệt nghiêm trọng. Nếu thời gian kéo dài quá lâu, học bổng của tôi sẽ hết, và tôi sẽ phải bỏ cuộc và về Việt Nam với hai bàn tay trắng. Vì thế nhiều lúc quẫn trí tôi đã tính đến việc tự sát.

Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn vượt qua được. Khi tôi tốt nghiệp đầu năm 2007, tôi là một trong 3 nghiên cứu sinh được đánh giá cao nhất trong số khoảng gần 20 tiến sĩ Kinh tế tốt nghiệp năm đó của trường. Ngay từ trước khi ra trường, tôi đã có việc làm tại Mỹ với mức lương khởi đầu 6 con số, tức là hơn 100 nghìn USD/năm.

Năm 2010, tôi về Việt nam và bắt đầu làm việc cho một Quỹ đầu tư lớn nhất nhì Việt Nam trên cương vị cố vấn kinh tế cao cấp. Nhiều người ngăn cản quyết định này. Nhiều người cho tôi là ngu ngốc. Và quả thật, tôi bị sa thải chỉ sau 3 tuần làm việc ở tập đoàn này. Lý do, các lãnh đạo của họ sợ những gì tôi nói và viết có thể ảnh hưởng đến tương lai chính trị của tập đoàn. Lại một thất bại nữa. Lần này nặng hơn vì tôi đã 33 tuổi.

Nhưng chính nhờ thất bại này sự nghiệp của tôi rẽ sang một lối đi mới. Tôi tham gia cùng các bạn bè thân hữu của mình xây dựng công ty tài chính TNK Capital, giờ là một công ty tư vấn tài chính uy tín ở Việt Nam. Từ công ty này, chúng tôi lập ra Ismart Education, một công ty tiên phong ở Việt Nam trong lĩnh vực giải pháp giáo dục số, và đầu tư vào Học viện Giáo dục Hoa Kỳ, là công ty sở hữu trường Cao đẳng Nghề Việt Mỹ. Đó cũng là lý do mà tôi đứng trước các bạn ngày hôm nay với tư cách Chủ tịch của Trường.

Những thất bại mà tôi gặp phải trong 20 năm qua có thể chưa phải là những thất bại lớn. Tôi có thể sẽ còn gặp thêm nhiều thất bại nữa trong những năm tới. Nhưng mỗi khi thất bại, tôi lại thấy mình trưởng thành hơn và quyết tâm hơn.

Ngày hôm nay các bạn ra trường, cũng giống như tôi ra trường hồi 15 năm trước. Dù học giỏi tới đâu, hành trang lập nghiệp của các bạn cũng giống như tôi ngày đó, vẫn còn nghèo nàn lắm. Các bạn chắc chắn sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn, thử thách, và sẽ có nhiều thất bại. Có những thất bại sẽ làm các bạn bật khóc. Có những thất bại sẽ làm các bạn không thể khóc thành lời. Có những thất bại sẽ làm các bạn mất niềm tin và gục ngã. Có những thất bại thậm chí làm các bạn đau đến mức ước như mình chưa bao giờ được sinh ra. Trong những giờ phút ấy, hãy nhớ rằng ai cũng sẽ phải trải qua những thử thách tương tự. Cái gì không giết chết được chúng ta thì sẽ làm chúng ta lớn mạnh hơn. Tôi mong điều ấy ở các bạn. Và đó là chia sẻ đầu tiên.

Điều thứ hai là về sự hữu hạn của cuộc đời.

Khi tôi còn ở những năm đầu của tuổi 20, tôi không bao giờ nghĩ đến một ngày nào đó mình trở nên già đi. Với tôi khi đó chỉ có tuổi trẻ. Thế nhưng đứng trước các bạn ngày hôm nay ở đây, tôi nhận ra 15 năm đã trôi qua như một giấc mơ. Chỉ 3 năm nữa tôi sẽ bước vào tuổi 40. Thêm một giấc mơ 15 năm nữa giống như giấc mơ vừa qua và tôi sẽ ngoài 50 tuổi. Điều đó cũng sẽ đến với các bạn. Rất nhanh thôi, 10 năm, 20 năm, rồi 30 năm sẽ trôi qua và một sáng thức dậy các bạn sẽ thấy tóc trên đầu mình có nhiều sợi bạc.

Điều đó không có gì là đáng buồn. Ngược lại, nó là một động lực lớn nếu các bạn biết tận dụng. Hiểu rằng mình sẽ già đi và biến mất khỏi trái đất này như là một lẽ tự nhiên cũng có nghĩa rằng bạn sẽ biết yêu quý từng ngày còn lại và biết dùng nó một cách có ích nhất.

Thế nào là có ích? Tôi không có ý nói đến việc bạn phải có những đóng góp lớn lao cho xã hội hoặc những hi sinh phi thường. Cái có ích mà tôi nói đến ở đây là các bạn chỉ sống có một lần cuộc sống này, vì thế hãy làm những gì các bạn thực sự yêu thích nhất. Tôi muốn mượn lời Steve Jobs tại lễ tốt nghiệp năm 2005 của Đại học Standford. Jobs nói rằng "thời gian của các bạn là hữu hạn, vì thế đừng phí phạm thời gian để sống cuộc đời của người khác. Đừng bị xập bẫy các giáo điều để phải sống cuộc sống của mình theo cách nghĩ của người khác. Đừng để tiếng nói quan điểm của người khác nhấn chìm tiếng nói sâu thẳm trong lòng bạn. Và điều quan trọng nhất là hãy có can đảm để đi theo tiếng gọi của trái tim và trực giác của bạn. Chúng là thứ biết rõ rất bạn thực sự muốn trở thành một người như thế nào. Những thứ khác đều là thứ yếu."

Khi các bạn thực sự làm việc gì mà các bạn yêu thích nhất, các bạn sẽ dễ vượt qua những thử thách hơn. Công việc chiếm một phần lớn cuộc đời của các bạn, vì thế, các bạn sẽ chỉ cảm thấy thực sự mãn nguyện khi được làm việc mà các bạn cho là thích hợp nhất với mình.

Tôi là một người ham viết lách từ nhỏ. Ngay khi còn là học sinh phổ thông cơ sở, tôi đã viết tiểu thuyết và làm thơ. Tiểu thuyết của tôi chưa bao giờ được đăng, và thơ của tôi cũng vậy. Có lẽ tiểu thuyết của tôi quá dở và thơ của tôi cũng cộc cằn. Tôi không làm thơ và viết văn nữa, nhưng niềm yêu thích viết lách thì ngày một lớn. Cuối cùng, tôi trở thành một nhà phân tích và bình luận về kinh tế và quan hệ quốc tế. Trong mười năm nay, tôi đã có gần 1 nghìn bài viết đăng tải trên nhiều báo và tạp chí trong và ngoài nước. Đó là sở thích của tôi. Nó làm tôi cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa. Nếu như nhiều tuần qua đi không thể viết những gì mình muốn viết, tôi cảm thấy thiếu hụt như thiếu hụt ô xi để thở, và tôi phải quay lại viết bằng được.

Trong số các bạn ngồi đây ngày hôm nay, hẳn sẽ có một số bạn đã thực sự biết mình muốn làm gì. Các bạn thật may mắn. Với phần lớn các bạn khác, có lẽ các bạn vẫn còn chưa biết mình muốn làm gì. Các bạn hãy tiếp tục tìm kiếm. Cũng giống như tất cả các vấn đề thuộc về trái tim, các bạn sẽ biết mình tìm ra nó khi gặp nó. Các bạn không được dừng lại trước khi tìm ra. Và khi đã tìm ra công việc mà mình thực sự ưa thích, các bạn hãy theo đuổi nó bằng toàn bộ năng lượng của mình. Vì thời gian của các bạn trên đời này chỉ là hữu hạn, các bạn sẽ già đi, và chắc chắn các bạn không muốn trở thành một người già chìm đắm trong hối tiếc về quá khứ bị bỏ lỡ.

Điều thứ ba là sự thành đạt và hạnh phúc.

Không phải ai sinh ra cũng là thiên tài, cũng có cơ hội để trở thành một thiên tài. Không phải ai sinh ra cũng trong một gia đình giàu có, hoặc có cơ hội để trở thành giàu có. Tôi không phải là một thiên tài, và cho đến giờ tôi cũng chưa bao giờ là một người thực sự giàu có. Có thể trong số các bạn tốt nghiệp ngày hôm nay sẽ có một số ít bạn trở thành những người đặc biệt nổi tiếng hoặc giàu có về sau, nhưng chắc chắn phần lớn trong số các bạn sẽ là những người có cuộc sống bình thường.

May mắn là không cần phải là một thiên tài hoặc một người đặc biệt giàu có thì mới có hạnh phúc. Thậm chí trong nhiều trường hợp điều này còn ngược lại, có nghĩa là người đặc biệt nổi tiếng hoặc giàu có nhiều khi không có hạnh phúc.

Lý do là, hạnh phúc là cảm nhận chủ quan của bạn đối với những gì bạn làm, những gì bạn có, và những gì xung quanh bạn. Hạnh phúc không phải là một khái niệm vật lý với những công thức khô cứng. Nó là thứ thuộc về con người, và vì thế, nó có có vẻ đẹp và sự bí ẩn mà chỉ có chính bạn mới giải mã cho mình được. Nếu biết cách giải mã, hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhặt nhất. Trong bước đường sắp tới, các bạn sẽ phải luôn bám đuổi trong một cuộc cạnh tranh gay gắt về danh lợi. Nhưng hãy đừng để nó cuốn các bạn đi vĩnh viễn. Hãy biết dừng lại, dành thời gian để cảm nhận và tự vui với những gì mình có.

Và lý do để tôi chia sẻ điều này là vì hôm nay là ngày của các bạn. Các bạn đã đặt thêm được một dấu mốc hết sức quan trọng trong cuộc đời mình. Những khó khăn cực nhọc trên ghế nhà trường đã qua, những khó khăn cực nhọc trên con đường mưu sinh và khẳng định bản thân đang đến. Nhưng ngay lúc này, chính lúc này đây, các bạn có quyền dừng lại trong một ngày, có quyền tự hào vì những gì mình đã làm được, có quyền vui chơi với các bạn đồng khoá và thầy cô thêm một ngày nữa như những sinh viên còn đang học, có quyền tổ chức tiệc tùng để ăn mừng thành tựu của mình.

Không có ai sống thay cuộc sống của các bạn, và các bạn cũng không cần phải sống thay cuộc sống của ai. Vì thế, không ai có quyền đánh giá hay nghi ngờ những nỗ lực mà các bạn phải trải qua để đến được với thời khắc này. Chúng tôi, những người đàn anh, đàn chị, những người đã đi trước, vui mừng và nghiêng mình trước các bạn. Chúc tất cả các bạn thành công và hạnh phúc.

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

Hãy đọc để cảm nhận cuộc sống

Đôi khi có những điều rất đơn giản trong cuộc sống, chúng ta sẽ chẳng chú ý nhưng nếu chúng ta thử đọc và suy ngẫm, nó thực sự có ý nghĩa.

Và đó rất có thể là những phương châm hay triết lý sống mà chúng ta cần học hỏi và trau dồi.
Quán bia ở ta cứ mọc lên nườm nượp
Một câu hỏi đặt ra là, quán bia ở Hà Nội ngày càng to, không chỉ thế, ở các thành phố khác, quán bia hơi cũng mọc lên nườm nượp. Mùa hè sắp đến, đâu đâu cũng thấy quán nhậu, bia bọt, to như cả một khách sạn, bãi đậu xe. Vậy thử hỏi vì sao vậy?
Người ta sẽ bảo, người Việt thực sự rất thích uống bia hay là người Việt ưa nhậu nhẹt, ăn chơi, thích tụ tập?
Nói chung nhu cầu ăn uống vẫn là cần thiết nhưng giá mà ở ta, mọc lên thêm nhiều tòa nhà cao tằng, nhiều cao ốc, nhiều khu đô thị, khu công nghiệp lớn hoành tráng và sang trọng thì sẽ vui hơn. Vì đó chính là dấu hiệu của sự giàu có, của trình độ tri thức đã phát triển, của cả nền kinh tế phát triển và cả sự không ngừng nỗ lực của chúng ta. Khách nước ngoài cũng sẽ thích thú hơn khi đến tham quan nếu họ thấy những cao ốc, những công trình xây dựng khổng lồ, hơn là thấy những quán bia hơi to đồ sộ, không hợp với sở thích du lịch của họ. Thế nên, với chúng ta, ăn chơi nhưng phải làm việc không ngừng nghỉ. Mục đích chính vẫn là vì cuộc sống tốt đẹp hơn.  Ăn chơi nhưng phải có khuôn khổ, biết tiết kiệm, biết chi tiêu mới có kinh tế tốt được.
Không còn ai dám cho đi nhờ xe
Câu chuyện cho người lạ đi nhờ xe ở Hà Nội hay ở thành phố nào đó chắc chắn sẽ không còn. Không có cảnh tượng một người vẫy tay: ‘cháu ơi, cho cô đi nhờ xe với, nhà cô ở gần đây’ mà lại có người dừng lại để cho đi nhờ. Bởi, họ sợ đó chỉ là một dạng trộm cắp trá hình nếu như đó là người họ không quen biết.
doc va cam nhan
Đó là một vài tình huống mà trong xã hội hiện giờ đang xảy ra. Nhưng có thực sự cuộc sống vốn tiêu cực như vậy không, hay tại con người mắc bệnh đa nghi rồi tự làm cho mình trở nên xấu đi?
(ảnh minh họa)
Có người ngã ra đường, người ta chỉ đứng xem
Nhiều vụ tai nạn thương tâm xảy ran gay trên đường, rất nhiều người đứng xung quanh nhưng không một ai gọi xe cấp cứu, hoặc cũng không có ai vào đỡ họ dậy. Thứ nhất, nếu đỡ dậy, họ sợ mang tội. Vì có ai làm chứng rằng, họ không phải người đâm vào nạn nhân. Thứ hai, ai cũng nghĩ rằng, có người chắc đã gọi xe cấp cứu rồi, nên người ta chẳng cầm điện thoại lên, bấm và chỉ mất vài giây làm chuyện đó. Người ta cũng sợ mình bị cho là nhân chứng và phải trình báo với công an…
Thấy kẻ móc túi cũng ngoảnh mặt làm ngơ
Tất nhiên, chẳng ai dại mà dây vào mấy tay móc túi, vì họ sợ, kẻ cắp sẽ quay ra trừng trị và trả thù mình. Nên nhiều người thấy có kẻ móc túi, vội ngoảnh mặt quay đi coi như không biết vì sợ bị đánh…
Đó là một vài tình huống mà trong xã hội hiện giờ đang xảy ra. Nhưng có thực sự cuộc sống vốn tiêu cực như vậy không, hay tại con người mắc bệnh đa nghi rồi tự làm cho mình trở nên xấu đi?
Câu chuyện của một anh chàng tốt bụng là:
- Hãy cho người khác đi nhờ xe nếu bạn thực sự thấy họ tội nghiệp. Bởi có những người có hoàn cảnh vô cùng khó khăn, những người ra tỉnh không biết đường, không có phương tiện. Nếu cẩn trọng, hãy hỏi chứng minh nhân dân và giấy tờ của họ, để có thể làm một việc tốt mà không sợ điều gì xảy ra.
- Nếu có người ngã ra đường, việc đầu tiên là gọi cấp cứu khi thấy họ nghiêm trọng. Còn đừng ngần ngại đưa họ vào lề đường và cho họ nằm xuống, cầm máu, vì có rất nhiều người xung quanh chứng kiến, chẳng ai vu tội cho bạn đâu. Với lại, nạn nhân chắc chắn cũng biết điều gì xảy ra với bạn. Không có bằng chứng thì không ai kết tội bạn ạ.
- Khi thấy người móc túi, nếu không dám mách họ thì cũng đừng ngoảnh mặt làm ngơ. Đừng làm việc đó một mình, hãy hô hoán to lên để cả dân làng nghe thấy và anh chàng móc túi sẽ hoảng loạn mà chạy thôi.
- Con người nghi ngờ cũng tốt nhưng đa nghi quá thì hại thân, gặp gì cũng suy diễn. Hãy có niềm tin vào cuộc sống dù là ít hay nhiều chứ đừng bi quan và nghi ngờ tất cả.
(Khampha.vn)

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Để cuộc sống cần một khoảng lặng …

Sự im lặng là điều cần có trong cuộc sống. Tình Bạn cũng vậy, nó cũng cần những khoảng lặng đủ dài để cùng chiêm nghiệm cùng suy nghẫm về những điều đã qua và những gì sắp tới. Nhưng khoảng lặng đủ dài đó là bao lâu?

de cuoc song can mot khoang lang

Đôi khi sự im lặng không có nghĩa là không có gì để nói. Khi bạn cho ai đó nghe một bài hát mà bạn yêu thích, khi bạn cho ai đưa ai đó đến một nơi đẹp. Trước sự im lặng của họ, bạn hãy nghĩ rằng, tâm hồn họ đang lắng xuống vì vẻ đẹp của cảnh vật và nét đẹp của những vần thơ. Và lúc này, cảm xúc chưa kịp thốt nên lời đó chính là sự lặng im.

Khi một câu hỏi của bạn đặt ra và cuộc sống ném trả lại bạn sự lặng im thay cho câu trả lời. Hỡi bạn mến, hãy đừng vội nghĩ rằng cuộc sống đang thờ ơ và thế giới đang quay lưng lại với bạn. Bởi chính lúc này đây cuộc sống đang dạy cho bạn bài học về sự lặng im. Từ khoảng lặng ấy, bạn sẽ thấy được nhiều hơn bạn nghĩ.

Khi bạn nói bạn quý mến một ai đó mà không nhận lại được một lời nói nào tương tự ngoài sự lặng im. Bạn đừng nghĩ rằng câu nói mình vừa nói ra không có giá trị. Bởi có thể sự im lặng không phải là một câu trả lời bạn đang mong đợi, nhưng bạn hãy tin rằng câu nói đó không tan trong hư vô mà nó đã thấm rất nhiều vào người nghe. Vì vậy, hãy im lặng nhiều thêm chút nữa để lắng nghe thấy sự yêu thương và để thấy mình được yêu thương.

Hãy đón nhận những người đến trong đời bạn một cách vô điều kiện. Đừng đòi hỏi hay suy xét. Trước một sự lặng im cần thiết đủ dài, bạn hãy tận dụng suy nghĩ và coi đó là một món quà nhỏ mà cuộc sống dành tặng bạn
sưu Tầm

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

Lặng người với bài văn miêu tả bố và ông nội của học sinh lớp 2

Mới làm quen với bài tập làm văn miêu tả, những bài văn của học sinh lớp 2 khiến cho nhiều người đi từ ngạc nhiên đến buồn cười và không khỏi phải suy nghĩ... 

Vào lớp 2, học sinh bắt đầu làm văn miêu tả ngắn, và dưới đây là sưu tầm của phóng viên, phần bài làm của các em trước các dạng đề cơ bản. Đọc xong, quý vị có thể rút ra được nhiều bài học cho mình, đặc biệt là trong việc chia sẻ, dạy dỗ trẻ kỹ năng, khả năng quan sát, cảm nhận trước cuộc sống.

Đề: Tả ông nội
Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa bây?

Đề: Miêu tả về bố
Bố em có một hàm răng vàng, hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.
Đề: Tả cây chuối
Nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh.


 Đề: Tả người thầy em yêu quý nhất
Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản.

Đề: Tả anh bộ đội
Anh bộ đội cao khoảng 1,20 m, súng AK dài 1m rưỡi.
Đề: Tả buổi chào cờ đầu tuần
Sáng thứ hai tuần nào cũng vậy, trường em lại tổ chức chào cờ. Đầu tiên là thầy hiệu phó phụ trách lao động lên mắng mỏ một tí. Sau đó đến lượt thầy hiệu trưởng lên mắng. Khi thầy hiệu trưởng mắng, cái cục ở cổ thầy cứ chạy đi, chạy lại.
Đề: Tả cây bàng
Ở cạnh nhà em cách một quán phở có một cây bàng. Cây bàng đã sống trên 10 năm nên nó đã già và nó đã biến thành cây đa.
Đề: Em hãy tả một con vật mà em yêu thích nhất
Nhà em có một con chim chích bông, nó nhỏ và xinh, lông nó màu vàng óng, em thấy nó không ngừng nhảy và mổ mồi. Em rất yêu con gà của ông em.
Đề: Tả con trâu (của một học sinh thành phố)
Nhà em có nuôi một con trâu. Nó đáng yêu lắm. Hàng ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có đeo một cái nơ màu hồng thật xinh xắn. Nó ăn rất ít cơm. Nó có khuôn mặt trái xoan thanh tú.
Đề: Tả một buổi học
Tùng tùng tùng, tiếng trống vang lên báo hiệu đã đến giờ vào lớp. Không còn cảnh nô nghịch, chạy nhảy nhốn nháo nữa. Các bạn, ai ai vào vị trí của người đó. Sách vở để ngay ngắn trên bàn. Cô giáo bước vào lớp. Học sinh đứng dậy chào cô. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Tóc cô thẳng mượt thả đến ngang lưng. Cô đặt chiếc cặp đen lên bàn và cất tiếng dịu dàng: "Hôm nay có ai đóng tiền không?"
Đề: Tả con lợn nhà em
Con lợn nhà em đầu tròn như quả bóng da, người nó hình cái hộp các-tông còn cái đuôi thì giống cái chân chống xe máy!
Đề: Tả đêm giao thừa
Em bước ra sân để chuẩn bị thắp hương giao thừa. ánh trăng tròn vằng vặc soi rõ khu tập thể, làm những chiếc lá sáng lên loang loáng…
Đề: Tả con gà trống nhà em
Chú trống choai nhà em lớn nhanh như thổi, càng lớn chú càng giống gà mái...
(Theo GiaoDuc.net.vn)

 

Copyright (C) 2013 HAY Top 1.